您现在的位置是:NEWS > Kinh doanh
Nhận định, soi kèo Trau FC vs Diamond Harbour, 16h00 ngày 24/3: Thắng tiếp lượt về
NEWS2025-03-25 14:20:35【Kinh doanh】4人已围观
简介 Hồng Quân - 23/03/2025 17:15 Nhận định bóng đ lich bóng đá ngoại hạng anhlich bóng đá ngoại hạng anh、、
很赞哦!(88343)
相关文章
- Nhận định, soi kèo Scotland vs Hy Lạp, 0h00 ngày 24/3: Kịch tính
- NSƯT Hồng Đức 'Cảnh sát hình sự' qua đời
- Mercedes S450 hơn 5 tỷ của ca sĩ Duy Mạnh bốc cháy trong đêm
- Video phát biểu gây bão 'Việt Nam chỉ sản xuất được ốc vít gắn biển số xe ô tô'
- Nhận định, soi kèo Alianza vs Atletico Bucaramanga, 03h30 ngày 24/3: Tin vào chủ nhà
- 'Siêu cây' trị giá 20 triệu USD, người Nhật trả không bán
- Xét nghiệm tại nhà
- Hình ảnh khó tin của Hoài 'Thát
- Nhận định, soi kèo Granada vs Oviedo, 3h00 ngày 23/3: Thu hẹp cách biệt
- Con đường chông gai của Ford khi quyết tâm làm xe điện ở Mỹ
热门文章
站长推荐
Nhận định, soi kèo Levante vs Castellon, 20h00 ngày 23/3: Đòi lại ngôi đầu
Từ tháng 2 đến tháng 8 năm 1967, lớp Xây dựng 63 (khóa 8), Đại học Xây dựng của chúng tôi về Hải Phòng thực hiện đợt “vừa học vừa làm” .
Bạn bè và các anh trong lớp đều được phân công về những công trình của Sở Kiến trúc và công ty Xây dựng Hải Phòng thuộc Bộ Xây dựng.
Tôi được bố trí về công trường Sửa chữa nhà cửa, trên đường Trần Nguyên Hãn, gần bến xe và ga An Dương. Đây cũng là nơi được bố trí làm địa điểm học của lớp tôi.
Phụ trách đoàn là thầy Lê Kiều, Mai Tuân của bộ môn Thi công, khoa Xây dựng. Thầy Mai Tuân cùng ở tại trụ sở công trường với tôi.
Cầu vượt đường xe lửa qua phố Cầu Đất, Hải Phòng được xây lại trên nền đất cũ sau 55 năm (1967 - 2022) Do đơn vị tôi về thực tập công việc chủ yếu ở nội thành nên tôi được đến nhiều nơi trong thành phố. Tất nhiên là tôi đi bộ. Hồi ấy, sinh viên các tỉnh về học và ở nội trú trong trường mà có xe đạp là loại hiếm. Cho nên, chúng tôi đi thực tập cũng chỉ có tư trang nhẹ nhàng, đơn giản.
Những địa danh của Hải Phòng dần quen thuộc với tôi như Cát Dài, Cát Cụt, Cầu Đất, Lạch Tray, Lê Lợi, Ngã Năm, Sông Lấp, Sông Cấm… Sau này, mỗi khi hát bài Thành phố hoa phượng đỏ, tôi lại bồi hồi nhớ về “những cái tên nghe chẳng thơ đâu, nhưng với ta vô cùng oanh liệt” ấy.
Cũng như ở Hà Nội, nhiều đường phố ở Hải Phòng thời bấy giờ có hầm trú ẩn ở hai bên hè đường. Mỗi khi có máy bay đánh phá, người dân có chỗ trú ẩn, giảm thiểu thương vong. Những lúc như vậy, khi đi đường, tôi đều nhường cho người dân, nhất là trẻ con, phụ nữ .
Vì là thời chiến, đơn vị tôi được giao thi công làm mới hoặc khắc phục sửa chữa những công trình phù hợp với tình hình. Chúng tôi thi công hầm bê tông cốt thép cho cơ quan giao tế, thi công móng máy điện diesel lẻ tẻ để cung cấp điện một phần cho thành phố khi nhà máy nhiệt điện Sông Cấm bị đánh phá.
Tôi cũng tham gia sửa chữa Nhà hát Thành phố bị hư hỏng một số chỗ do mảnh bom đạn. Đồng thời, tôi cũng được đến nhà máy Cơ khí An Biên ở phố Tô Hiệu để thi công một số hạng mục nhỏ.
Thời gian đầu, tôi còn tham gia đợt cải tạo khu vực vệ sinh của một số khu lao động. Lúc đó, tôi không nề hà bất cứ công việc nào.
Công trình đặc biệt
Nói đến Hải Phòng, tôi không thể không nhắc đến công trình đặc biệt đối với tôi.
Sau khi máy bay ném bom, nhà máy điện Cửa Cấm bị sạt một góc, nhà máy Sắt tráng men - Nhôm bị sập một phân xưởng và tốc mái các nhà kho thành phẩm, đài chứa nước bị thủng...
Nhiệm vụ của công trường Sửa chữa là nhanh chóng khắc phục hậu quả để tiếp tục sản xuất. Anh Chư, người miền Nam là chỉ huy trưởng công trường, giao nhiệm vụ cán bộ kỹ thuật 2 công trình này cho tôi và 2 đội công nhân thi công.
Anh hỏi: “Nhận nhiệm vụ này, cậu có sợ chết không?”. Tôi nói: “Ai cũng muốn sống cả, chết là chuyện cuối cùng. Nhưng, không vì sợ chết mà chùn bước, không vì thế mà không hoàn thành nhiệm vụ. Tôi quê ở miền đất lửa Quảng Bình, chỗ đó còn gay go ác liệt hơn nhiều. Quân và dân ở đó vẫn anh dũng bám trụ vừa sản xuất vừa chiến đấu… Vậy ở đây, tôi lẽ nào lại chùn bước”.
Phải nói rằng, làm việc trong tuyến gồm nhiều nhà máy dọc sông Cấm là nơi sẽ chạm trán thường xuyên với các cuộc ném bom của máy bay Mỹ. Không khí ở đây rất căng thẳng, một bên là các nhà máy còn hoạt động, một bên là các trận địa pháo cao xạ phòng không. Con đường ở giữa không mấy người qua lại.
Tất nhiên, mọi người làm việc từ 18h hôm trước đến 6h sáng hôm sau. Bởi, làm việc vào ban ngày dễ bị máy bay đến đánh phá.
Với tinh thần bám trụ, công nhân và cán bộ 2 đội, trong đó một số chị có con nhỏ vẫn đi làm đều đặn. Thái độ bình tĩnh nói lên ý chí kiên cường, là sự động viên từ người nọ truyền sang người kia để cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn cảm nhận được thái độ bình tĩnh của công nhân và cán bộ trong đơn vị, nhân dân thành phố. Sự bình tĩnh là thái độ duy nhất đúng để hành động, xử lý tình huống tạo thành công, đưa cuộc kháng chiến đến thắng lợi.
Còn tôi, suốt đêm đến sáng, qua lại hai nhà máy, tùy công việc mà dừng chỗ này hoặc chỗ kia lâu hơn. Phương tiện thi công hồi đó không đầy đủ, hiện đại như bây giờ.
Đối với các mảng bê tông cốt thép bị sập đổ, sau khi chọc thủng các mạch bê tông, chúng tôi dùng máy hàn hay máy cắt cắt phần xương cốt thép và dùng cẩu nhỏ cẩu đi. Một số nhà kho sản phẩm bị tốc mái và sạt mái, để lợp lại, công nhân đốt dầu hỏa đựng trong các ca tráng men rồi mang lên mái nhà. Không có điện chiếu sáng để thi công, chúng tôi phải tự tạo ánh sáng rất hạn chế này để làm việc đêm.
Dưới ánh sáng mờ mờ, 4 - 5 công nhân được bố trí một thang tre ở dưới ngay chỗ ngồi, khi có máy bay đến đánh phá thì nhanh nhẹn theo từng thang tre được quy định sẵn mà tụt xuống đến các chỗ trú ẩn. Máy bay đi thì trở lại vị trí cũ làm việc.
Gay go nhất có lẽ là việc tôi cùng 2 công nhân chui vào đài chứa nước vá lỗ thủng bê tông cốt thép để chứa nước phục vụ cho sản xuất của nhà máy. Việc vá đài chứa nước, tôi hướng dẫn công nhân thực hiện đúng như bài đã học ở trường. Thế nhưng, cái gay go chính là việc khi 3 người đã chui được vào trong đài chứa nước, nếu máy bay đến đánh phá thì không thể biết được mà chui xuống. Thành thử chui vào đài nước là chui vào chỗ hiểm yếu. Biết thế nhưng ai cũng quyết tâm làm và đã hoàn thành.
Ở công trình nhà máy Sắt tráng men - Nhôm, một việc rất quan trọng là theo chỉ thị của Thành ủy phải hạ nhanh hai ống khói thép cao vài chục mét và dẫn khói phân tán. Phân xưởng này không bị hư hại và vẫn sản xuất. Nếu không, máy bay lại tiếp tục đánh phá thì tổn thất sẽ lớn hơn.
Là cán bộ kỹ thuật, tôi phải đề xuất biện pháp thi công nhanh mà vẫn an toàn cho người và các phân xưởng lân cận. Sau một ngày suy nghĩ và vẽ phương án đề xuất lên một tờ giấy croquis, hôm sau, tôi trình bày phương án này trước hội nghị của công trường gồm lãnh đạo, cán bộ và công nhân bậc cao của đơn vị, có cả thầy Mai Tuân tham dự.
Tôi trình bày đại để là yêu cầu nhanh, lại làm trên cao, ta không có phương tiện leo trèo hoặc dựng giàn giáo từ dưới đất lên để làm thì khả thi, nhưng rất chậm. Thế nên, phương án kéo đổ cột thép là nhanh nhất nhưng kéo đổ mà không điều hành đường rơi xuống của nó thì rất nguy hiểm.
Với khoảng cách 1m đến phân xưởng phía sau, lực đạp lui rất mạnh của nó sẽ phá hủy phân xưởng này. Ngoài ra, nếu không khống chế đường rơi thì toàn bộ ống sẽ đập phá vào phân xưởng mà nó rơi đè lên, cũng gây hư hỏng nặng.
Dựa vào tính thép thì cứng nhưng nó vẫn mềm khi ta uốn cong, chúng tôi cho máy hàn cắt rời 3/4 chu vi ống, chừa 1/4 phía dự kiến ống đổ không cắt, để cho ống gãy gập mà không đứt lìa, làm cho ống không tống lực đạp ra phía sau được. Dây chằng phía trên ống thép ở phía ngược đường rơi được cắt và nối vào tời, ghìm chặt để điều khiển cho rơi từ từ...
Phương án của tôi được thông qua. Buổi sáng báo cáo, buổi chiều chuẩn bị, buổi tối được thực hiện. Ống thép thứ nhất, rồi ống thép thứ hai đổ xuống gọn gàng, nhẹ nhàng, nhanh chóng và chính xác, an toàn, không ảnh hưởng gì đến xung quanh. Tất cả thở phào nhẹ nhõm và hân hoan vui mừng vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Những ngày không quên
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi có gặp Ngôn, bạn học cùng lớp đại học, ngồi uống cà phê ở phố Trần Hưng Đạo, Hà Nội. Ngôn bảo có về thăm quê Hải Phòng, có đi xem triển lãm trưng bày về cuộc kháng chiến vừa qua, thấy giới thiệu về công trình. Ngôn bảo rất tự hào vì bạn mình đã có một công trình như vậy cho quê hương Hải Phòng thân yêu.
Công trình cuối cùng tôi được tham gia ở đây là được đồng hành cùng đội công nhân của đơn vị xây cầu vượt đường xe lửa ở phố Cầu Đất. Cầu xây bằng gạch, phần trên cùng để tàu chui qua được kê bằng dầm sắt. Cầu xây để người đi bộ, người đi xe đạp có thể vác xe đạp qua mỗi khi tàu chạy vào ga Hải Phòng ở bên dưới. Nếu không có cầu vượt dòng thì người bị chặn lại ở đó có thể bị thương vong nhiều khi máy bay đến đánh. Tất nhiên công trình cũng được thi công từ 18h tối đến 6h sáng hôm sau.
Tôi nhớ cũng trên phố Cầu Đất, đối diện với chỗ xây cầu là một cửa hàng ăn uống của mậu dịch quốc doanh. Hàng ngày tầm 5h sáng có bán “mỳ không người lái”. Người dân gọi tên như thế là vì bát mỳ thơm ngon nóng hổi có đầy đủ các thứ, nhưng không có thịt mà thôi. Giá một bát mỳ là 1 hào 5 xu trong lúc cơm cán bộ ăn bếp tập thể là 3 hào một bữa, cơm bếp tập thể sinh viên là 5 hào 2 bữa sáng chiều.
Do chiến tranh nên nguồn cung không có đủ thực phẩm. Mọi thứ phải dành cho tiền tuyến. Mọi người đều phải “thắt lưng buộc bụng”. Chiến tranh thiếu thốn mọi thứ, có một bát mỳ như thế để nạp năng lượng cho ngày mới cũng cần thiết lắm.
Phải nói rằng thời gian khắc phục hậu quả bom đạn ở nhà máy Sắt tráng men - Nhôm và nhà máy điện Cửa Cấm Hải Phòng tôi vất vả hơn cả. Vất vả vì chỗ tôi ở xa chỗ làm. Tôi ở phố Trần Nguyên Hãn, gần ga An Dương, phải đi bộ khá xa đến nhà máy cuối dọc sông Cấm. Tôi đoán cũng phải đến gần 6km vì tôi đi bộ nhanh cũng mất trên một giờ. Phương tiện cá nhân và công cộng không có. Thỉnh thoảng, các anh công nhân bậc cao, lớn tuổi có cho tôi mượn xe đạp để đỡ mỏi chân.
Những hành động như vậy càng động viên tôi trong cuộc sống. Tôi biết ơn những tình cảm đó. Hành trình của tôi hàng ngày phần lớn đi từ phố Tô Hiệu đến Lê Lợi qua ngã Năm đi hết đường Đà Nẵng rồi đến tuyến các nhà máy dọc sông Cấm. Đầu tuyến là nhà máy Thủy tinh và cuối là nhà máy Sắt tráng men - Nhôm.
Ban đêm, chạy qua chạy lại hai nhà máy có công nhân mình làm việc trong ánh sáng mờ mờ, nhiều chỗ tối om, gió có hơi nước mang vị mặn, quờ tay là đụng phải hàng đàn muỗi... Hành trình thời gian đó của tôi là ra đi khi cuối giờ chiều, đến nơi thì hoàng hôn sắp xuống và ra về khi bình minh lên.
Thời gian đó, tôi tắm mình đẫm hơn trong không khí “vừa sản xuất vừa chiến đấu” của quân dân thành phố cảng. Tôi không hề nghĩ đến cái chết hay bị thương mà bình tĩnh xử lý, bám việc cùng công nhân, không bỏ buổi nào.
Làm đêm, ngày được nghỉ để ngủ nhưng tôi không ngủ vì trái quy luật sinh học, hơn nữa ban ngày nhiều khi máy bay gầm rú báo động liên tục, rất khó ngủ.
Thời gian đó, tôi thiếu ngủ nên nhiều khi bỏ cơm không ăn. Cơm tối thì bỏ luôn vì giờ ăn thì mình đã xuống chỗ làm. Tất cả rồi cũng qua đi. Thời chiến muôn vàn khó khăn, quân dân cả nước làm được nhiều điều kỳ diệu, khó khăn của mình chẳng to lớn.
Ngoài công việc ở công trường, tôi còn tham gia văn nghệ với thanh niên của đơn vị đều đặn. Ý chí và tinh thần vẫn bảo đảm.
Vì được ở cùng thầy Mai Tuân nên tôi thỉnh thoảng được hát với thầy. Phải nói rằng thầy trò quý nhau không chỉ vì là thầy trò mà còn là một cặp song ca ăn ý. Mấy năm trước, tôi thỉnh thoảng vẫn nghe bài hát Hò kéo thuyền trên sông Volga, nhạc Nga qua làn sóng của Đài Tiếng nói Việt Nam. Thầy có kỹ thuật thanh nhạc tốt, giọng ấm và vang. Thầy bảo về đây cứ gọi thầy là anh xưng em cho tiện và thân mật.
Thầy còn cho tôi mượn xe đạp để đến thăm các bạn đồng hương của tôi đang ở Hải Phòng. Sau này, nghe tin thầy đã đi xa, tôi kính cẩn, ngậm ngùi và không bao giờ quên kỷ niệm ấy. Việc được hát với thầy đã thắp cho tôi thêm ngọn lửa yêu đời.
Thầy đã chắp cánh ước mơ, lòng lạc quan, giúp tôi đôi cánh để vượt lên trong những ngày đất nước đầy khó khăn vất vả.
Rồi đến lúc phải tạm biệt Hải Phòng.
Ngày 13/8/1967, lớp chúng tôi trở về trường đang sơ tán ở Gia Lương, Hà Bắc (nay là Bắc Ninh), kết thúc gần 6 tháng vừa học vừa làm ở đất cảng.
Hải Phòng, nơi tôi được đến trong những tháng ngày có chiến tranh. Những tháng ngày đó, Hải Phòng vẫn đẹp, khỏe khoắn, bình tĩnh và vững vàng. Nhất định Hải Phòng sẽ phát triển rực rỡ như màu hoa phượng đỏ trong những tháng năm hòa bình.
Đi qua những năm tháng, mỗi người đều mang theo mình vô vàn ký ức. Ký ức đó có thể là tình yêu quê hương cháy bỏng, một mảng mơ hồ, mộng mị của tình yêu đôi lứa, hoặc khoảng lặng nhớ về một người, một thời gian khó... Tất cả ký ức vui buồn ấy sẽ sống lại qua tuyến bài Hồi ức thế hệ 5X - 8X.
VietNamNet mời độc giả thế hệ từ 5X đến 8X gửi chia sẻ về ký ức của mình đến email: bandoisong@vietnamnet.vn. Những bài có nội dung hấp dẫn, cảm động sẽ được đăng tải trên VietNamNet.
Trân trọng cảm ơn!
Ngày không thể quên của chàng sinh viên Bách khoa sau này trở thành bộ trưởng
Khi mới đi sơ tán, chúng tôi ở trong nhà của người dân tộc Nùng. Cả lớp tôi ở trong một ngôi nhà sàn nhỏ, dưới sàn là chuồng nuôi trâu bò... Gần sáng, trâu cọ lưng vào cột nhà, rung cả sàn...">Giao nhiệm vụ ở Hải Phòng, chỉ huy trưởng công trường hỏi 'cậu có sợ chết không'
Dưa Yubari là một trong những loại quả Nhật nổi tiếng nhất thế giới về chất lượng với giá bán đắt đỏ, khoảng 200-10.000 USD. Dưa Yubari King có xuất xứ từ vùng Hokkaido (Nhật Bản), được trồng bằng đất có tro núi lửa. Người Nhật coi loại quả này như món quà xa xỉ vào mùa hè, thường đem biếu tặng nhau. Mỗi trái dưa sẽ được đóng trong những chiếc hộp gỗ có màu vàng giống vỏ dưa, bên trong có lót xốp và vải trắng. Ảnh:ruoyu_new,taosirisopa.
Xoài đỏ Miyazaki được xem giống trái cây đắt đỏ bậc nhất thế giới. Một quả nặng 700 g có giá khoảng 70 USD, được cho là có vị ngọt gấp 15 các giống xoài thông thường. Để xoài đạt chuẩn chất lượng, quy trình trồng và chăm sóc rất tỉ mỉ và nghiêm ngặt. Xoài chín sẽ tự rụng xuống khay được đặt sẵn hoặc thu hoạch bằng tay. Ảnh:jirop, mago.6.
Một loại quả đắt đỏ cũng xuất xứ từ Hokkaido phải kể đến dưa hấu Densuke,có kích cỡ tương đương các giống dưa hấu thông thường, vỏ đậm màu. Dưa densuke có vỏ càng sẫm thì độ ngọt càng đậm. Mỗi vụ dưa chỉ thu hoạch khoảng vài chục trái. Dưa densuke có giá khoảng 250 USD và có thể lên đến hàng nghìn USD trong các cuộc đấu giá. Ảnh:wednesday.aug.6.
Nấm matsutake là thực phẩm bổ dưỡng, có giá đắt đỏ, được giới nhà giàu Nhật ưa chuộng, Mỗi kg nấm có giá khoảng 200 USD, đôi khi lên đến 1.000 USD. Nấm mastsutake còn được gọi là nấm tùng, nhưng loại nấm này lại mọc trên thân cây thông. Nấm sinh trưởng trong điều kiện tự nhiên nên có giá đắt. Không chỉ là nguồn thực phẩm bổ dưỡng, nấm tùng còn là biểu tượng của sự trường thọ tại Nhật. Ảnh:sushi_matsumoto.
Bò Kobe là món ăn quen thuộc của ẩm thực xứ Phù Tang. Những con bò giống wagyu được nuôi và làm thịt tại Kobe (Nhật Bản) với quy trình nghiêm ngặt, đảm bảo chất lượng tốt nhất. Mỗi kg thịt có giá khoảng 450 kg, thường được phục vụ trong các nhà hạng sang tại Nhật và nhiều nước trên thế giới. Ảnh:shaymesika_,holygrailsteak.
Nhắc tới những món ăn sang chảnh tại Nhật, du khách không thể không kể tới món cá nóc (cá fugu) trứ danh. Loại cá này nổi tiếng bởi chứa chất độc gây chết người. Chính quy trình chế biến phức tạp và tỉ mỉ khiến cá nóc thành món ăn đắt đỏ. Mỗi kg cá nóc có giá khoảng 300 USD. Loại cá này thường được chế biến thành món sashimi tươi sống, hấp dẫn. Ảnh:lusin_harutyunyan.
Hàng không Nhật Bản báo trước chỗ ngồi có trẻ em để hành khách tránh
Hãng hàng không quốc gia Nhật Bản vừa bổ sung tính năng báo trước chỗ ngồi của trẻ em để hành khách chọn chỗ ngồi khác nếu cảm thấy phiền.
">6 món ăn đắt đỏ được giới nhà giàu Nhật ưa chuộng
Trong tập 15 Gia đình mình vui bất thình lìnhlên sóng tối nay, 28/4, Hà (Lan Phương) và Trâm Anh (Khả Ngân) hẹn Mai (Ngọc Anh) ở quán cafe. Hà nhắc nhở và hỏi tiểu tam với hàm ý có phải đang 'cố tình để cướp chồng' của Phương không?
Mai bình tĩnh nói: "Hình như đang có hiểu lầm gì ở đây. Em không hề có ý định cướp chồng của ai. Em với anh Công cũng không đi quá giới hạn".
Hà tiếp tục: "Trật tự này! Đó là giới hạn của em. Để chị nói cho em nghe giới hạn của vợ anh Công nhé. Đồng nghiệp mà thân thiết quấn quýt với nhau suốt ngày là đi quá giới hạn. Ăn cơm mà ngồi ưỡn ẹo đút cơm cho nhau là bố của giới hạn. Đang đêm gọi nhau đến giữa những luống khoai tây để đứng nhìn nhau là ông của giới hạn". Mai cũng không vừa. Cô nói nếu coi đó là quá giới hạn thì Hà và Trâm Anh nên tìm Công mà hỏi. Thêm vào đó, Mai khẳng định toàn Công chủ động.
Đến lượt Trâm Anh, sau khi hỏi tuổi Mai, cô nói: "Vậy là 22 năm qua em toàn gặp người tử tế. Vì gặp toàn người tử tế nên em mới đủ bản lĩnh để sống mất dạy thế này".
Ở một diễn biến khác, Phương (Kiều Anh) thừa nhận với Công (Quang Sự) việc hai vợ chồng không thể nói chuyện, chia sẻ với nhau. Phương vừa khóc vừa nói: "Em biết em ít học, quê mùa, lúc nào cũng chỉ biết cơm áo gạo tiền. Em không hiểu hết những lý tưởng cao đẹp của anh. Em không thông minh, không xinh đẹp, không thú vị cũng không hấp dẫn. Em kém cỏi và tẻ nhạt đến thế khiến anh phải tìm cô gái khác để chia sẻ".
Trong khi đó, Thành (Doãn Quốc Đam) nói thẳng với Công: "Cuộc sống hôn nhân của anh đang có vấn đề, không hạnh phúc. Nếu anh thấy mệt mỏi, chán quá rồi thì ly hôn đi. Đừng lúc nào cũng rủ thằng Long sang ngủ cùng để kiếm cớ tránh né. Đừng bao giờ bảo em với thằng Danh qua góc đổ rác này nghe anh nói lăng nhăng những chuyện đâu đâu. Bọn em có vợ đẹp, con khôn cũng muốn về nhà, ai muốn ở đây cùng anh làm gì. Và một lý do rất buồn cười, anh luôn kiếm cớ cây cối để đi suốt ngày. Đơn giản lắm! Giải tán".
Phương và Công làm gì để hàn gắn với mối quan hệ? Công định trả lời vợ và em trai ra sao? Mai có khả năng nghỉ việc? Diễn biến chi tiết tập 16 Gia đình mình vui bất thình lìnhsẽ lên sóng 21h40 hôm nay trên VTV3.
Lan Phương diễn giỏi hay quá lố?Diễn xuất của Lan Phương trong vai Ngọc Hà phim 'Gia đình mình vui bất thình lình' càng gây tranh cãi càng tạo sức hút mạnh.">
Gia đình mình vui bất thình lình tập 16: Hà, Trâm Anh thi nhau dạy dỗ tiểu tam
Nhận định, soi kèo Real Salt Lake vs Dallas, 08h30 ngày 23/3: Dallas hát khúc khải hoàn
80 năm, từ bán lề đường chuyển vào trong quán và dịch chuyển 7-8 chỗ nhưng cháo lòng Bà Út (Quận 1, TP.HCM) vẫn sống trong tâm khảm của nhiều người bởi công thức cháo độc quyền 3 thế hệ.
Ba đời người, một thương hiệu cháo
Ở Sài Gòn, không thiếu những quán ăn có tuổi đời mấy mươi năm nhưng quán cháo lòng Bà Út lại có những điều đặc biệt riêng. Đó là cả 3 thế hệ giữ thương hiệu cháo lòng này đều là những người con út trong gia đình.
Chị Lê Thị Hồng Ngọc - chủ đời thứ 3 của quán, tâm sự: “Hồi nhỏ ở với Út (Bà Út - thế hệ thứ 2 của quán) nên nghề bán cháo lòng ngấm vào máu.
Nếu không làm nghề này, tôi không biết làm gì nữa. Tôi nghĩ cũng do cái duyên bởi nhà có nhiều chị em nhưng chỉ mình tôi nối nghiệp bà Út”.
Chị Ngọc không lúc nào ngơi tay. Ảnh: Quy Quy Để kịp bán lúc 6h sáng, chị Ngọc và chồng phải chuẩn bị lúc 2h sáng. Quán mở cửa đến 2h trưa, hôm nào bán chạy thì 12h trưa đã hết cháo.
Ở quán của chị, nước lèo được chế tạo từ công thức riêng. Đó là sự kết hợp giữa xương, nước luộc lòng, nước huyết lỏng. Gạo rang lên cho thơm và vàng đều mới đem nấu. Huyết là loại lỏng, chị mua về pha chứ không phải huyết đã đông đặc ngoài chợ.
Nhưng đặc biệt nhất có lẽ là nồi nấu cháo độc nhất vô nhị làm được làm từ hai chiếc thau nhôm.
Theo chị Ngọc, vất vả nhất là công đoạn làm sạch lòng và chiên dồi. Lòng ở đây phải được rửa bằng phèn với muối, trụng nước sôi trước khi luộc chín.
Một phần cháo đầy đủ là 36 ngàn, ăn kèm 1 quẩy là thêm 6 ngàn. Ảnh: Quy Quy
Chị Ngọc không lúc nào ngơi tay vì nếu không bán cho khách, chị phải khuấy nồi cháo liên tục để cháo không bị đặc và cháy.
Để cháo không bị mặn, chị Ngọc cho hay phải châm nước từ từ. Quẩy muốn giữ độ ngon thì chỉ lấy vừa phải, hết mới lấy tiếp.
Chị tâm sự: “Tôi khuấy nồi cháo không chỉ mỏi tay mà chai luôn. Hồi đó, tôi hỏi bà Út sao bán cháo lòng lại chai tay? Giờ kế nghiệp bà đi bán, tôi mới hiểu.
Nếu có công chuyện mà nghỉ, chúng tôi sẽ bị mỏi lưng. Trước đây, bà tôi cũng nói vậy: "Bữa nào nghỉ bán là bệnh".
Quán cháo 3 thế hệ còn là ký ức về một miền đất Sài Gòn xưa của nhiều thực khách. Chị Ngọc kể có nhiều người ăn từ hồi ngày chưa lấy vợ, chồng mà nay còn dẫn cháu đến ăn.
Lòng ăn kèm với cháo gồm tim, lưỡi, dồi, bao tử, phèo, gan. Ảnh: Quy Quy Bà Huỳnh Thị Sành (77 tuổi, ngụ Quận 1) kể: “Tôi ăn từ ngày mười mấy tuổi, đến giờ hương vị cháo vẫn vậy.
Sáng nay đã ăn lót dạ rồi mà thèm quá, tôi kêu con trai chở qua ăn. Huyết với dồi ở đây ngon mềm, dễ ăn”.
Chị Ngọc cũng tiết lộ có khách không đến được, nhờ người mua nhưng phải chụp hình, đúng ở quán thì mới ăn. Còn nhiều người sành ăn khi ngửi mùi là biết có phải cháo Bà Út hay không.
Quán cháo gắn với sự thăng trầm của gánh hát cải lương
Sự tồn tại của quán cháo ba thế hệ còn là những mảnh chuyện gắn với thời hoàng kim của một gánh hát cải lương.
Hồi đó, ngay đình Nhơn Hòa có gánh cải lương Hồ Quảng nổi tiếng của nghệ sĩ Thành Tôn (thân phụ của NSƯT Thành Lộc) nên nhiều nghệ sĩ hay đến quán cháo lòng Bà Út ăn vì tiện đường.
Bà Sành đã ăn cháo Bà Út gần 60 năm. Ảnh: Quy Quy Nhưng cái thời hoàng kim của cải lương rồi cũng qua, nhà truyền thống Sân khấu (133 Cô Bắc, Quận 1) có tuổi đời 70 năm không còn nhộn nhịp như trước. Bởi vậy nghệ sĩ đến ăn cháo cũng không còn nhiều. Nhưng vẫn có những nghệ sĩ mỗi lần đến đây đều ghé quán cháo Bà Út.
Theo lời kể của chị Ngọc, nhiều nghệ sĩ đến ăn và tấm tắc khen ngon như nghệ sĩ Bạch Mai, Đức Lợi.
Gánh vác trách nhiệm trông coi quán cách đây 5 năm thay bà Út, chị Ngọc bồi hồi nhớ lại: “Lần giỗ Tổ mới nhất, cô Lệ Thủy đi lễ vẫn ghé quán ăn cháo của mình, tôi vui lắm".
Năm trước, vì tuổi già sức yếu, bà Út mất. Nhưng chị Ngọc thì vẫn không quên những giây phút cuối đời của bà: Bắc ghế ngồi trước quán để trông quán cho đỡ nhớ. Vì với bà Út, một ngày không ra quán là không chịu được.
Khóc cười ở chốn 'sung sướng' nhất Sài Gòn
Chị Đặng Thị Biết (43 tuổ) luống cuống, sợ sệt đi ra đi vào vì chưa biết cách sử dụng nhà vệ sinh hiện đại, có hệ thống cảm ứng tự động...
">Cháo lòng nấu vào chậu thau: Bí mật bà Út 80 năm khách vẫn mê mẩn
Cha mẹ nên lựa chọn thể loại phù hợp để khuyến khích các bé có thói quen đọc sách. Ảnh: Cẩm Giang. Đừng bỏ con một mình với những cuốn sách
Cha mẹ đừng để con một mình tìm hiểu kiến thức từ những quyển sách. Hãy luôn bên cạnh làm người bạn đồng hành cùng con, phát âm to rõ, giải thích ý nghĩa những từ mà bé chưa hiểu. Đọc cùng con cũng là phương pháp định hướng trẻ vững chắc hơn trước nhiều kiến thức mới mẻ mà cuốn sách mang tới.
Cha mẹ đừng ép buộc con ngồi vào bàn đọc sách còn mình chăm chăm vào chiếc điện thoại, máy tính… Chúng ta phải là tấm gương đam mê đọc sách để các bé noi theo. Dù bận rộn bao nhiêu thì trước lúc ngủ, hãy cùng con đọc vài trang sách để hình thành thói quen tốt.
Tôi thường nói với con, sách cũng biết buồn, biết đau nên mỗi khi con không thích sách đừng bực tức ném chúng vào góc nhà trong giận dữ. Vì sách cũng như ông bà, cha mẹ dạy con những điều hay, lẽ phải sau những câu chuyện đã đọc. Từ đó, bé xem sách như người bạn, trước lúc ngủ thường vẫy chào “chúc bạn sách ngủ ngon!”.
Và để đánh vào tâm lý thích tò mò, khám phá, náo nhiệt của trẻ, ban đầu giúp con đọc sách, tôi không bắt bé phải ngồi vào bàn với góc tường trong phòng ngột ngạt. Mỗi sáng cuối tuần hay những buổi chiều mát mẻ, tận dụng góc hiên nhà trồng những giàn hoa đầy màu sắc, chim chóc kéo đến sân vườn cùng ánh nắng và gió… tôi rủ con ra góc hiên cùng đọc những câu chuyện về thế giới loài vật, chỉ cho con tận mắt thấy ánh nắng ban mai, hoàng hôn, một chú chim sẻ, bướm vàng, kỳ nhông… Khi ấy, con càng thích thú từ bao câu chuyện hiện hữu trong cuộc sống.
Tôi chỉ mong được cùng con có thêm trải nghiệm mới từ “người bạn sách”. Dù con ngày càng rành mạch từng câu chữ, trang sách, tôi vẫn dành khoảng thời gian trong ngày cùng bé đọc sách. Đó là khoảnh khắc của sự kết nối, gần gũi giữa các thành viên trong gia đình. Để sau này, thông qua những cuốn sách, mẹ con tôi có thể lưu giữ lại những kỷ niệm đẹp trên hành trình tìm hiểu kiến thức nâng bước vào đời.
Độc giả có thể gửi ý kiến xoay quanh chủ đề "Làm thế nào để con thích đọc sách?" về địa chỉ: banvanhoa@vietnamnet.vn. Xin trân trọng cảm ơn!
'Không lý gì cha mẹ cầm điện thoại mà bảo con phải đọc sách'
Năm lớp 4 khi con gái lớn của tôi 9 tuổi, tôi cho phép con đem sách lên trường để đọc vào buổi nghỉ trưa, đó là cuốn 'Không gia đình' (Hector Malot).">Cha mẹ đừng bỏ con một mình đơn độc với những cuốn sách
Đề xuất tăng lệ phí cấp mới giấy đăng ký và biển số, xe bán tải ảnh hưởng nhất