您现在的位置是:NEWS > Nhận định
8 lần chiếc búa Mjolnir bị tước đoạt khỏi tay Thần sấm Thor
NEWS2025-04-04 17:29:01【Nhận định】5人已围观
简介Nếu như ở bài viết trước,ầnchiếcbúaMjolnirbịtướcđoạtkhỏitayThầnsấđô hôm nay bao nhiêu chúng ta đã cóđô hôm nay bao nhiêuđô hôm nay bao nhiêu、、
Nếu như ở bài viết trước,ầnchiếcbúaMjolnirbịtướcđoạtkhỏitayThầnsấđô hôm nay bao nhiêu chúng ta đã có danh sách những nhân vật có thể nhấc được búa thần Mjolnir thì ở bài viết này sẽ điểm lại những lần Thần sấm Thor làm mất, bị cướp hoặc làm vỡ chiếc búa thần của mình.
1. Búa thần bị Destroyer đập vỡ
Bộ giáp Destroyer từng xuất hiện trong phần phim đầu tiên về anh chàng thần sấm Thor là một thứ báu vật vô cùng mạnh mẽ nhưng nhược điểm của nó đó là nếu để bộ giáp này rơi vào tay kẻ xấu thì sẽ là một thảm họa khôn lường. Bản thân Thor cũng từng nếm mùi thất bại khi đối đầu với bộ giáp Destroyer này trong phần truyện tranh Journey Into Mystery.
Trong phần truyện tranh này, Loki đã dùng sức mạnh phép thuật của mình để thức tỉnh bộ giáp và điều khiển nó đánh lại chính người anh của mình. Tất nhiên, bộ giáp do chính tay Odin tạo ra đã dễ dàng đánh bại Thor, bẻ gãy cả búa thần Mjolnir ra thành 2 mảnh. Sau cuộc chiến này, Thor đã mang các mảnh vỡ về lò rèn ở Pittsburgh và tự tay rèn lại búa thần Mjolnir.
2. Bị Molecule Man phá hủy
Molecule Man là một trong những kẻ thù mạnh nhất mà nhóm Avengers từng gặp phải bởi năng lực vô cùng bá đạo của hắn là có thể thay đổi lại thực tại theo ý muốn của mình. Trái đắng đầu tiên mà nhóm Avengers phải nếm trải khi đánh nhau với Molecule Man là trong The Avengers số 215 (1982) khi Silver Surfer vô tình hồi sinh hắn trở lại.
Và trong cuộc đụng độ với các siêu anh hùng của nhóm Avengers, Molecule Man đã thay đổi thực tại, làm chiếc búa thần của Thor biến mất ngay trước mắt anh ta, cùng với đó là tất cả các bảo bối của nhóm Avengers như ván trượt của Silver Surfer, khiên của Captain America, giáp của Iron Man… tất cả cũng đều bị biến mất.
3. The Debut of Beta Ray Bill
Nhiều khán giả từng theo dõi phim về anh chàng thần sấm Thor sẽ lầm tưởng rằng chiếc búa thần này được sinh ra dành riêng cho Thor, ngoài anh ta ra thì không có ai nhấc được nó lên và đó cũng là lí do khiến nó không thể bị trộm đi được. Thực tế thì trong vũ trụ Marvel có khá nhiều người có thể sử dụng chiếc búa này.
Đơn cử như Beta Ray Bill, nhân vật này được ra mắt lần đầu vào năm 1983 và khi vừa xuất hiện anh đã có chút hiểu lầm với Thor khiến cả hai phải quyết tử một trận. Trong lúc đang giao thủ, Bill đã vô tình cầm được búa của Thor và thật ngạc nhiên là anh chàng này nhấc được Molnir lên.
Kết quả là Bill đã biến hình và được ban sức mạnh của Thor đúng như lời phù phép của Odin trước đây "Ai nhấc được chiếc búa này sẽ có sức mạnh của Thor". Và đây cũng tính là một lần Thor bị tước mất chiếc búa thần… ngay trước mặt mà chẳng làm gì được cả.
4. Chiến đấu với Exitar
Các Celestials được coi là một trong những thực thể tối cao nhất còn tồn tại trong vũ trụ Marvel. Và bản thân Thor của chúng ta cũng từng có lần được lĩnh giáo sức mạnh của họ khi gặp Exitar. Quả thực nếu so sánh về sức mạnh thì Thor của chúng ta giống như một hạt cát bé nhỏ nên chẳng thể nào đối chọi lại với sức mạnh khủng khiếp như sóng thần của Exitar.
Trong những nỗ lực tuyệt vọng của mình, Thor đã dùng tất cả sức mạnh của búa thần Mjolnir để cố xuyên thủng áo giáp của Exitar nhưng không thành, chiếc búa sau đó đã vỡ làm đôi. May mắn cho Thor là Exitar cho rằng người anh hùng này vẫn đáng được sống tiếp nên tha mạng cho Thor và còn… hồi phục lại chiếc búa cho anh ta nữa chứ. Bạn có thể đọc câu chuyện này trong Thor số 388 (1988).
5. Khi Asgard bị tan vỡ
Trong phần truyện tranh Avengers Disassembled, các siêu anh hùng Marvel đã có quãng thời gian vô cùng khó khăn. Còn Thor thì lúc đó cũng đang phải gồng mình chiến đấu với người em trai Loki của mình để bảo vệ Asgard.
Loki lúc này do vô tình tìm được cách chế tạo ra búa thần Mjolnir nên hắn đã cùng với đám tay sai tạo ra thêm rất nhiều vũ khí Uru thần thánh như vậy. Và với đội quân mang vũ khí thần thánh mạnh chẳng kém gì Mjolnir như vậy, Loki đã dễ dàng đập vỡ cả búa của Thor để xâm chiếm Asgard. Trong cơn tuyệt vọng, Thor đã phải tự chọc mù mắt của mình như một nghi lễ hiến tế nhằm xin Odin ban cho mình sức mạnh nhằm hồi phục lại búa thần Mjolnir cũng như ngăn chặn sự diệt vong của Asgard.
6. Khi chiến đấu với Bor
Sức mạnh của chiếc búa thần Mjolnir mà Thor nắm giữ là do Odin, cha của anh ta ban tặng nên cũng không có gì quá khó hiểu nếu Odin có thể khắc chế được sức mạnh thần thánh của cây búa này. Bên cạnh đó thì ông nội của Thor là Bor cũng là một nhân vật có đủ khả năng tước đi cây búa siêu bá đạo này một cách dễ dàng.
Trong phần truyện tranh Thor số 600, Loki đã tìm cách hồi sinh lại Bor và dùng ảo thuật khiến ông ta nhìn đâu cũng thấy quái vật. Kết quả là Bor đã phá hủy mọi thứ xung quanh mình và còn đánh cả đứa cháu trai thân yêu là Thor. Trong cuộc chiến, Thor đã phải sử dụng toàn bộ sức mạnh giáng một đòn cuối cùng vào Bor và sau đòn đánh này, búa thần Mjolnir cũng đã tan vỡ. Rất may là sau đó Doctor Strange đã giúp Thor sửa lại cây búa này.
7. Magneto trộm búa thần Mjolnir
Vẫn biết rằng búa thần Mjolnir sẽ chỉ cho những người mang đủ phẩm chất của Thor cầm lên nhưng bậc thầy về từ trường, người có thể điều khiển kim loại theo ý mình như dị nhân Magneto thì vẫn đủ khả năng để ăn trộm cây búa này.
Trong phần truyện tranh The Ultimates 3 và Ultimatum (2008-2009), Magneto đã trộm cây búa thần Mjolnir để dùng nó làm đảo cực của trái đất, gây nên thảm họa đủ để quét tan toàn bộ nhân loại. Bản thân Thor lúc này mất đi búa thần đã phải hiến tế bản thân nhằm hồi sinh lại binh đoàn Valkyrie còn anh ta thì được hồi sinh lại và phải dùng kiếm chiến đấu suốt một thời gian dài.
8. Thor bị tước búa thần vì không còn xứng đáng với nó nữa
Khi xem phần phim đầu tiên về thần sấm Thor thì khán giả đã được thấy anh chàng phải chật vật ra sao khi bị Odin tước đi cây búa thần Mjolnir bởi ông cho rằng anh không xứng đáng với nó. Và Odin cũng đã đưa ra lời nguyền là chỉ ai xứng đáng, có được phẩm chất phù hợp mới cầm được cây búa và có sức mạnh của Thor.
Trong phần truyện tranh Original Sin số thứ 7 (2014), khi Nick Fury bị các siêu anh hùng Avengers bắt giữ vì tội giết The Watcher, ông ta đã ghé vào tai Thor và nói một vài từ bí ẩn. Những từ ngữ này đã khiến Thor gần như suy sụp hoàn toàn, đến mức không thể nhấc nổi cây búa thần lên nữa. Và cây búa này sau đó đã được một người phụ nữ (chính là Jane Foster, người yêu của Thor) nhấc lên để rồi cô trở thành "Thor nữ" đầu tiên của Vũ trụ Marvel.
Theo GameK
很赞哦!(2334)
相关文章
- Nhận định, soi kèo Mafra vs Felgueiras, 02h15 ngày 1/4: Chia điểm
- Nhà bán lẻ hàng Apple chính hãng iCenter chính thức đến Hà Nội
- Truyện Dược Hương Trùng Sinh
- 11 ứng dụng độc quyền tuyệt vời của Android
- Nhận định, soi kèo South Melbourne vs Dandenong City SC, 15h30 ngày 31/3: Những người khốn khổ
- Truyện Xuyên Không Yêu Phải Nam Phụ Hắc Bang
- Tin đồn iPhone 5S dùng máy ảnh 12MP, RAM 2GB
- Truyện Phục Thiên Thị
- Nhận định, soi kèo Bournemouth vs Man City, 22h30 ngày 30/3: Hy vọng cuối cùng
- Anh: Áp dụng Hệ thống đánh giá game PEGI
热门文章
站长推荐
Nhận định, soi kèo Sochi vs Yenisey, 23h00 ngày 31/3: Cửa trên thắng thế
Truyện Phu Quân Của Ta Mang Về Một Nữ Tử Nhân Gian
Truyện Trọng Sinh Chi Bản Tính
Nam tử đến gần Cố Phán Hề ám chỉ nói, ánh mắt quân tốc lưu lại trên bộ ngực cao ngất của Cố Phán Hề.
"Tốt ~"
Cố Phán Hề vừa nói xong, giả bộ bất ổn ngã vào trong lòng nam tử.
"A ~ "
"Ai u, cẩn thận cẩn thận..."
Nam tử thấy Cố Phán Hề ngã vào lòng, trong lòng cười như nở hoa, bàn tay ngăm đen như tay heo đỡ Cố Phán Hề, nhẹ nhàng lướt sát qua ngực Cố Phán Hề. Trên mặt lại giả bộ chính nhân quân tử. Chính hắn ta cũng không biết lúc này bản thân đã rơi vào bẫy của Cố Phán Hề.
Chính là loại phá gia chi tử lại còn ăn chơi trác táng dùng thủ đoạn dâm dục nghênh đón, làm Cố Phán Hề âm thầm bật cười trong lòng. Rõ ràng rất vui vẻ khi nữ nhân ngã vào lòng, vẫn còn muốn tỏ ra thanh tâm quả dục, thật sự làm cho dịch dạ dày người ta quay cuồng, nhịn không được muốn phun.
"Hôm nay ta muốn thay trời hành đạo! Cho các ngươi nếm thử hậu quả người khoác da sói như thế nào nha!"
Lòng Cố Phán Hề nảy sinh ác độc nói.
"Cám ơn anh nhé!"
Cố Phán Hề nhịn xuống cơn xúc động buồn nôn trong lòng, tính toán mượn cơ hội này xuống tay, nhưng trong nháy mắt cô đánh về phía nam nhân phá gia chi tử đáng khinh kia, dư quang khóe mắt thấy được một người, nháy mắt tóc gáy dựng đứng, làm cho cô không thể không đem miếng thịt béo chưa kịp nuốt này nhổ ra, thì phải lấy tốc độ sáu mươi mã tốc liều mạng chạy trốn.
Người lạnh lùng đó chính là Lãnh cảnh quan!
Hắn mỉm cười nhìn cô, cười cũng có thể tà mị như vậy, nhưng lại có chút ý vị thâm trường!
Chính là hiện tại lạnh lùng không tính toán tới bắt cô, lòng cô khẽ run lên, sử xuất khí lực cưỡng bức sắc mặt mình khôi phục bình thường.
Lúc này không đi, còn đợi tới khi nào!
Một chữ, chạy!
Cố Phán Hề không nói hai lời xoay người, cấp tốc hướng tới đường dành riêng cho người đi bộ chạy đi.
"Ai, mỹ nữ!"
">Truyện Sủng Phi Nghiện: Nương Tử, Bổn Vương Chín Rồi!
Nhận định, soi kèo Moreirense vs Vitoria Guimaraes, 02h30 ngày 31/3: Khách lấn chủ
Một chiếc iPhone xài nhiều điện hơn 1 cái tủ lạnh trong 1 năm - Ảnh: MSN
Còn nếu bạn xem video bằng iPhone hay máy tính bảng mỗi tuần 1 giờ thì số điện bạn tiêu thụ cả năm bằng 2 cái tủ lạnh!
Tổ chức này cũng cho biết ngành công nghệ thông tin (IT) toàn cầu xài hết 10% số điện năng của thế giới.
Có thể đến lúc nào đó tổ chức bảo vệ môi trường Hòa bình xanh (Greenpeace) sẽ… tuyên chiến với điện thoại thông minh vì đã làm thế giới nóng thêm lên, qua việc tiêu thụ quá nhiều điện!
Theo TNO
">iPhone tốn điện hơn cả... tủ lạnh
"Không quan hệ, bão tuyết liên tiếp mấy ngày, khó có được ngày hôm nay thế tuyết yếu đi, chỉ là đi một chút thôi." Nam tử trên luân y hào hứng, khẽ cười chậm rãi chuyển động hai bánh xe đi trước. Thanh âm tựa nước tuyết hòa tan trong khe suối, mang theo một chút giọng mũi, xuất kỳ dễ nghe.
Khuôn mặt nam tử cũng nhu hòa, lộ ra khí tức mùa xuân ấm áp. Mi thanh mục tú, không chỗ nào là không toát ra phong thái trí thức của văn nhân Giang Nam.
Tóc rất dài không búi, chỉ dùng bố đái cùng màu với ma y trên người trát trụ, rời rạc phi tán trên lưng. Vài sợi tóc mềm mại rủ xuống thái dương phiêu theo gió, ôn nhuận mà thanh dật, giống như tiên nhân trong tranh.
"A? ! Kia không tốt sao? Tộc trưởng lần này trước khi đi xa luôn căn dặn, muốn ta hảo hảo chiếu cố phu tử. Vạn nhất phu tử nhiễm bệnh, tộc trưởng trở về sẽ trách tội." Thiếu niên không dám cãi lời tộc trưởng, nhưng cũng không muốn làm mất nhã hứng thưởng tuyết của phu tử, vẻ mặt đau khổ nhỏ giọng nói thầm.
Nam tử mỉm cười: "Yên tâm, Ung Dạ vương không phải là người không nói lẽ phải, ta sẽ không để hắn trách phạt ngươi. A, đúng rồi, hai chữ『 nhiễm bệnh』này, hôm qua mới giáo các ngươi, ngươi ngày hôm nay dùng quả không sai."
Thiếu niên vui vẻ nhảy dựng lên: "Đa tạ phu tử khích lệ. Đây cũng là công lao của phu tử. Phu tử đến tộc nửa năm, tất cả mọi người so với trước kia được người chỉ dạy đã khá hơn nhiều. Phu tử tính tình cũng tốt, dung mạo cũng đẹp..." Thấy nam tử ánh mắt trong suốt như đại dương đầy tiếu ý, hắn mặt đỏ lên, nói không nên lời.
"Thế nào lại không nói nữa?" Nam tử trêu ghẹo hắn: "Ta cũng không dạy các ngươi vỗ mông ngựa (=nịnh)."
Thiếu niên mặt đỏ đến tận cổ: "Ly Phong không có nịnh nọt phu tử. Ngoại trừ tộc trưởng, phu tử chính là người dung mạo đẹp nhất trong tộc Ung Dạ chúng ta, nếu không phải phu tử đi đứng không tiện, nhà các cô nương đã sớm tìm đến phu tử biểu đạt tâm ý rồi, ai nha ——" rốt cục phát hiện mình lỡ miệng, hắn ấp úng nói: "Phu tử, xin lỗi, Ly Phong không phải cố ý nói đến chân của người..."
Vị phu tử này nửa năm trước được tộc trưởng đưa về, mi mục như họa, tính tình ôn hòa điềm tĩnh, hoàn toàn không có tác phong thô lỗ của người Tây Vực, không biết đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt các cô nương.
Tiếc nuối duy nhất của phu tử chính là hai chân, thoạt nhìn so với người bình thường không khác mấy, nhưng sử không ra nửa điểm khí lực, mỗi ngày đều phải cần hắn ôm, cõng mỗi khi ly khai luân y giải quyết một chút vấn đề sinh lý thiết yếu.
Tuy rằng phu tử thủy chung mặt vẫn mỉm cười, nói đó là cố tật lúc mới sinh, đã thành thói quen, nhưng hắn không tin trong lòng phu tử không khổ sở. Nếu đổi lại thành hắn hai mươi năm ngồi trên luân y, hắn đã sớm điên rồi, tính nết làm sao tốt như phu tử? Phu tử nhất định là từ nhỏ sợ người nhà lo lắng, nên cái gì cũng giấu trong lòng.
Hắn càng nghĩ càng vì phu tử khó chịu, vỗ ngực lớn tiếng nói: "Phu tử, người tức giận thì cứ mắng chửi là được rồi, Ly Phong sẽ không giận người đâu."
"Ta vì sao phải mắng ngươi?" Nam tử kinh ngạc, thoáng nhìn thiếu niên thần tình kích động. Y trầm mặc một chút, mỉm cười nói: "Ta hai chân xác thực không thể đi, nhưng so với ngươi thấy được mỹ cảnh bốn mùa phong hoa tuyết nguyệt, nghe được ve kêu chim hót, còn có thể dạy các ngươi thi từ ca phú, ta còn có gì chưa thỏa mãn đâu."
Thanh âm thanh thúy mang theo giọng mũi vang vọng trong trời đất. Ly Phong ngẩn ngơ nhìn phu tử khóe miệng lộ ra nụ cười thoải mái vô tư.
"Đứa nhỏ ngốc." Nam tử cười giơ tay khẽ gõ cái trán Ly Phong một cái: "Đừng lo lắng nữa. Ta lại muốn hỏi ngươi, ngày hôm qua dạy các ngươi công khóa liệu đã học thuộc chưa."
Ly Phong lúc này mới hoàn hồn, thẹn thùng nói: "Ta học hai bài thơ, bất quá rất thuộc."
Hắn hắng giọng vừa đọc mấy câu, sườn dốc phủ tuyết đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa chạy như bay, mang theo đoàn người cao giọng ồn ào, đánh rơi một mảng tuyết lớn.
Hắn cùng phu tử nhìn nhau một cái, đều thấy rõ sự nghi hoặc trong mắt đối phương. Ở đây là địa bàn Ung Dạ tộc, ai lại tùy tiện xông vào?
"Ai giết được cẩu Thiên hộ Hạ Lan hoàng triều sẽ được trọng thưởng!" Dẫn đầu là cẩm y thanh niên cưỡi tuấn mã vung phối đao, chỉ huy hơn mười kỵ binh nhanh nhẹn dũng mãnh đuổi theo một người một ngựa phía trước. Vó ngựa tung bay, băng tuyết bắn đầy đất.
Nam nhân bị truy sát vai phải đã bị đả thương, huyết nhiễm đỏ một bên nhung trang.
Khi thúc ngựa chạy trốn, máu rải một đường trên tuyết, nhìn thấy đặc biệt giật mình. Khôi giáp (mũ giáp) cũng rớt, tóc tai bù xù chật vật bất kham. Nghe được tiếng truy sát phía sau càng ngày càng gần, nam nhân càng kinh hoàng, liều mạng quất tọa kỵ.
Con ngựa kia đã chạy một lúc lâu, lực kiệt rên rỉ, chân trước như nhũn ra ngã quỵ hãm sâu trong tuyết.
Nam nhân không dừng được bị hất mạnh từ trên yên ngựa ngã xuống một sườn dốc thật dài, lăn xa vài chục trượng, đụng vào đại thụ nhô ra trong tuyết rốt cục mới dừng lại, sao vàng nhảy múa cuồng loạn trong không trung, miễn cưỡng mới bò được lên.
Trước mặt là một thiếu niên tráng kiện đang đẩy luân y, trừng mắt hắn: "Ngươi là ai? Thế nào lại xông vào Ung Dạ tộc?"
Trên luân y là nam tử một thân vải thô ma y, áo choàng tóc đen, phục sức mộc mạc vô cùng, nhưng vẫn không che được phong thái điềm tĩnh ôn hòa quanh người, hướng nam nhân đang kinh hồn cười một cái: "Ngươi bị thương, trước hết băng bó miệng vết thương rồi nói sau."
Nam nhân đang sợ hãi đều bị nụ cười ấm áp gió xuân bất khả tư nghị chống lại, lấy lại bình tĩnh, kéo vạt áo xuống băng bó vết thương: "Tại hạ tên Âu Dương Lân, là Thiên hộ của Hạ Lan hoàng triều, bị truy binh Bắn Nguyệt quốc gây thương tích." Nghe được phía sau vó ngựa phi tới, hắn cả kinh nói: "Bọn chúng đã đuổi tới! Vị công tử này, ngươi cũng mau chạy đi, miễn bị liên lụy."
Nói còn chưa dứt lời, hơn mười kỵ binh từ sườn dốc phủ tuyết chạy vội xuống, đem ba người bao vây ở chính giữa.
Cẩm y thanh niên chỉa đao vào người Âu Dương Lân, cười ha ha nói: "Cẩu quan, thủ hạ binh mã của ngươi toàn quân bị diệt, Thanh Long quan cũng đã thất thủ, ngươi mau thúc thủ chịu trói, theo ta trở lại gặp đại vương, có lẽ còn có thể sống lâu hơn một chút.
"Hắc hắc, bất quá đại vương đối với tướng sĩ Hạ Lan hoàng triều căm thù đến tận xương tuỷ, từ trước đến nay gặp một người giết một người, gặp hai người giết một đôi, không bằng ngươi hiện tại tự kết liễu đi, còn có thể bớt chút đau khổ."
Âu Dương Lân mặt xám như tro, cùng Bắn Nguyệt quốc khai chiến hơn một tháng, đã rõ từ lâu Bắn Nguyệt vương đối với tù binh bắt được thủ đoạn độc ác, trong lòng biết bản thân hôm nay quá nửa là bỏ mạng, nhưng vẫn ưỡn thẳng sống lưng, đối với cẩm y thanh niên trợn mắt nhìn: "Sĩ khả sát bất khả nhục! Họ Vân kia, muốn lấy đầu ta, có bản lĩnh thì cùng ta đơn đả độc đấu một trận. Ỷ nhiều hiếp ít gọi gì là anh hùng?"
Vị họ Vân trẻ tuổi sắc mặt trầm xuống, còn chưa nói nói gì, Ly Phong rất không biết thời thế gật đầu phụ họa nói: "Hay a, các ngươi nhiều người đánh hắn một người, không công bằng."
Không xong! Nam tử thấy trong mắt thanh niên không che giấu sát khí, không khỏi cười khổ.
"Hai người các ngươi cùng một phe với cẩu quan Hạ Lan hoàng triều sao." Thanh niên cũng không đợi hai người giải thích nửa điểm, huy đao bổ xuống, lớn tiếng hạ lệnh: "Giết cho ta! Một người cũng không buông tha!"
Nam tử trên luân y khẽ thở dài: "Không phân tốt xấu đã muốn lấy tính mạng người khác, ngươi cũng thật quá đáng."
Binh sĩ liên tiếp đánh tới. Âu Dương Lân cắn răng nâng đao nghênh tiếp.
Trong tiếng chém giết, căn bản không người nào để ý nam tử thở dài.
Khắp bầu trời đao quang kiếm ảnh bay loạn, Ly Phong sớm đã bị dọa ngây người.
Hai binh sĩ thấy có cơ hội, không hẹn mà cùng nhảy xuống ngựa, huy đao bổ tới phía luân y. Bỗng nhiên rớt đao tiếng kêu thảm thiết, ôm cổ tay gào thét không ngớt.
Biến cố đột nhiên tới, tất cả mọi người không tự chủ dừng đánh nhau, ánh mắt rơi trên tay hai người—— trên bốn cánh tay là chi chít ngân châm bóng loáng, chừng trăm chiếc nhỏ tựa lông trâu.
Châm là từ ống sắt đen tuyền tầm thường trên tay nam tử bắn ra.
Cẩm y nam nhân hét lớn, ngoài mạnh trong yếu: "Ngươi đến tột cùng là ai? Dùng loại thủ đoạn bàng môn tà đạo đê tiện đả thương người."
"Ta là Trầm Thương Hải. Còn hơn các hạ lạm sát người vô tội, cái này cũng không coi là thủ đoạn hèn hạ." Nam tử thong dong mỉm cười, bỗng dưng kêu lên: "Ly Phong, Âu Dương tiên sinh, mau đứng sau ta!"
Thanh âm hô hoán của y cũng không quá lớn, nhưng lại làm người khác vô phương chống cự. Ly Phong cùng Âu Dương Lân không tự chủ chạy ra đứng sau lưng y. Trầm Thương Hải lần thứ hai đè xuống cơ quan của ống tròn, một tay kích hoạt luân y, cánh tay nắm ống đen vẽ một vòng tròn, một chùm tế châm bắn ra, mục tiêu chính là chân, đùi mấy binh sĩ kia.
"A! A nha!" Tiếng kêu sợ hãi không ngừng, binh sĩ bị thương ngã xuống đất khóc thét. Chỉ có người trẻ tuổi kia phản ứng coi như nhạy bén, thấy hàn quang lóe sáng vội vàng nhảy lên, không bị thương tổn đến, lúc rơi xuống đất mặt mũi sợ đến trắng bệch.
"Đi mau!" Trầm Thương Hải giục Ly Phong cùng Âu Dương Lân đang trợn mắt há hốc mồm: "Thứ này chỉ có thể phóng ra hai lần, thử lại sẽ không linh nghiệm."
"Nga, a, vâng, vâng!" Ly Phong tỉnh táo lại, vội vã đẩy luân y xuống dốc, trong lúc cấp bách vẫn hiếu kỳ hỏi: "Phu tử, đó không phải là món đồ chơi mấy tháng trước người vẽ, đưa cho Thái đại thúc ở tiệm rèn làm sao? Thật là lợi hại a!"
"Thôi, thôi chậm một chút." Đoạn này đường dốc cực xoáy, lúc đến chậm rãi đẩy lên cũng không cảm thấy nguy hiểm, nhưng hiện tại đi xuống, Trầm Thương Hải cảm giác cháng váng đầu, đánh rơi tiểu viên đồng, hai tay nắm chặt tay vịn luân y. Nếu như ngã xuống, sợ rằng không chết cũng mất nửa cái mạng.
Âu Dương Lân theo sát phía sau cũng kêu một tiếng: "Cẩn thận!" Bỗng đao phong vù vù bổ tới, hắn vội vàng xoay người tránh khỏi yếu huyệt, cánh tay nóng rát toàn tâm đau đớn, vẫn là bị trúng một đao. Hắn lảo đảo một cái, ngã ngồi xuống đất.
"Muốn chạy trốn? Không dễ dàng như vậy!" Người trẻ tuổi cười nhạt, đao tái khởi, mục tiêu lại là Trầm Thương Hải.
Trong cảm nhận của hắn, nam tử vô năng này càng đáng sợ hơn cái tên Âu Dương Lân. Chờ giết nam tử kia rồi thu thập Âu Dương Lân đang bị thương cũng không muộn.
">Truyện Phù Sinh Mộng Chi Thương Hải
Sở Triệu hôn lên má cô, trong chốc lát liếm nhẹ vành tai cô khiến Tố Du không khỏi rùng mình, giọng nói ấm áp kề cận bên tai:
- Anh yêu em.
Câu nói của anh khiến tim cô đập mạnh, người ta bảo kẻ say không biết nói dối, nhưng anh nào say, chỉ là Sở Triệu đang giả vờ, mà kỳ thực anh nói yêu cô rất chân thành.
Song song với lời bày tỏ tình cảm, bàn tay nam tính cứ theo đà quen thuộc mà lần mò đến nơi tư mật, vuốt ve cặp đùi trắng mịn.
Cô nhận định rất rõ việc anh muốn làm với mình, Tố Du rối bời trong mớ suy nghĩ hỗn độn. Dẫu sao cả hai cũng phải lần đầu làm chuyện này, nhưng chẳng lẽ cô lại để yên mặc anh muốn làm gì cũng được, cả hai đã ly hôn rồi, như thế này phải chăng không ổn...
Trong lúc cô đang bận nghĩ ngợi thì mảnh vải mỏng manh che chắn vùng đất cấm bên dưới đã bị vén sang một bên. Cô có chút hốt hoảng, nhưng chưa kịp phản ứng thì đoàn tàu đã tiến vào hang sâu, căn bản cô không thể chống cự trước sức lực của người đàn ông này.1
Chỉ trong cú thúc đầu tiên, vật to lớn đã chạm đến tận cùng của nơi sâu thẳm. Cô nhíu mày, khoái cảm chạy dọc sống lưng, nơi chật hẹp càng thêm co thắt như muốn bóp chặt đoàn tàu đang thâm nhập.
Anh đưa tay chạm vào hai quả tuyết lê mềm mại rồi bóp chặt lấy chúng, bên dưới lại tăng tốc, dòng sữa tinh khiết chảy ra, cô thở gấp, cảm giác ngây ngất nhưng có chút khó chịu, đôi môi khẽ cất lời:
- Nhẹ...nhẹ một chút.
Anh mút lấy hai nụ hoa cứng cáp, tận hưởng dòng chất lỏng đầy dinh dưỡng, lúc này chỉ muốn hút cạn kiệt nguồn sữa dồi dào.
Bên dưới liên tục vào ra, cô cắn chặt môi, hai bàn tay bấu chặt cánh tay Sở Triệu, âm thanh va chạm xác thịt đều đặn vang lên trong không gian.
">Truyện Chồng Cũ Cuồng Bạo Thế Này Sao?